What to talk about Taipei?

Some random notes from my recent trip to Taipei, Taiwan – one of the most beautiful cities I’ve ever been to.

Kindness

This would be the very 1st word come to my mind when I think about this city. Most of local people don’t know a single English word but they’ve never refused to give us a hand whenever we asked them.  I still remember the very 1st night in Taipei, we took a bus to MRT station but we were not sure where to get off. The problem was we don’t know Mandarin and the driver can’t speak English. But when he knew us Vietnamese, he called his wife, who is also Vietnamese, and let her become our “interpreter”. This also was our very 1st impression about Taiwanese kindness. Or the story about a security guy who was on his duty but still willingly said “Yes” when we asked him for directions. Any random person we met on the street made us feel so warm and welcomed. All of them made this trip become even more memorable and also be a reason for me to comeback.

Beautiful

3 days in Taipei is as short as a blink and I just tasted a little bit of its beauty. So it’s impossible for me to describe the whole beauty of this country. But I do feel that Taiwan is a mix between China and Japan, but for sure, you will never be confused since Taiwan has its own unique! What I can describe Taiwan is it has a diverse and majestic landscape just like China but covered by the tenderness, purity, clarity, and simplicity just like what I feel about Japan. Besides, you can see many contrast while being here, just like the ancient pagodas, temples and museums next to fancy shopping malls, or those timeworn apartments next to modern skyscrapers…

 

 

Processed with VSCO with a7 preset

Processed with VSCO with a7 preset

Convenient 

With a modern public transportation system, Taipei is one of the best cities for backpackers. Its affordable fares, clean and safe environment (I feel so), courtesy and lovely bus drivers, numerous and well-planned routes helped us travel around the city so easily even we’re all 1st time being here and don’t know a single word of Mandarin. If you’re a budget traveller or not, MRT, bus and taxi here are all worth a try.

Processed with VSCO with a7 preset

Processed with VSCO with a7 preset

Processed with VSCO with a7 preset

Lively nightlife

The must-do thing in Taipei is visiting its night markets. I cannot count how many ones here but any of them is worth trying. I just had chance to be at Shilin, Raohe and Ximen and just spent almost 1 hour for each. I know it’s too little and all I did is just running across the shops. Many interesting things had been missed and lots of street food had been left behind but to think on the bright side, I have one more reason to comeback.

Processed with VSCO with a7 preset

Processed with VSCO with a7 preset
Ximen Walker at night
Processed with VSCO with a7 preset
Shilin Market

—-

Travel on a tour for such a city like Taipei is so waste of time and bring me so much regrets as there are lots of things to do, to enjoy, to discover as I’ve spent most of the time on coach and local shops. So Taipei, please wait for my next visit, I’ll comeback very soon!

 

 

Back in time with Burma (P2) – Mandalay

Sau khi được 2 bạn local ở Yangon dắt đi ăn uống mệt xỉu thì buổi tối cả đám ra bến xe Aung Mingalar Bus Station để bắt JJ Express đi Mandalay.

Như đã nói, Mandalay cách Yangon hơn 700km, di chuyển mất từ 10-12 tiếng. Để tiết kiệm thời gian và chi phí khách sạn thì mình đi xe đêm, khởi hành lúc 9h và đến nơi tầm 6h30 sáng, có cả đêm ngủ trên xe và cả ngày để đi chơi. Nếu ai rủng rỉnh và sức khoẻ ko tốt thì có thể đi máy bay, chỉ mất khoảng 45 phút thôi.

Xe JJ Express đi rất thích, chạy êm, ngủ không biết trời trăng mây đất gì luôn, người ta phát đồ ăn cũng không biết luôn, sáng dậy thấy trên người có hộp bánh, tưởng đêm qua được bà tiên cho =))))))

—-

Buổi sáng mình đến Mandalay khoảng 6h, tiết trời mát mẻ vì thành phố này nằm ở phía bắc Myanmar. Sau đó thì tranh thủ thay quần áo và vệ sinh cá nhân ở toilet của JJ Express ngay ở bến xe luôn. Toilet cũng không sạch sẽ mấy nhưng đi bụi quen rồi, có toilet là may rồi nên cũng không cảm thấy phiền hà gì.

Ở Mandalay tụi mình được 1 bạn local book giùm 1 chiếc xe du lịch cỡ 18 chỗ và bác driver sẽ chở đi hết những điểm cần đi trong khoảng thời gian cho phép. Những nơi mình đã đi ở Mandalay là:

Mahamuni Pagoda – Royal Palace – Shwenandaw Monastery – Kuthodaw Pagoda – Ubein Bridge.

Ngoài mấy chỗ này thì Mandalay còn có 2 cái hill khá nổi tiếng là Mandalay Hill và Sagaing Hill, với lại còn có làng nghề truyền thống Mingun nhưng cách trung tâm Mandalay khá xa. Nếu ai dư dả thời gian thì có thể dành cho thành phố này 2 ngày để khám phá cho hết, còn không thì cứ sắp xếp lịch trình theo sở thích của mình nhưng dù đi đâu thì nhất định không được bỏ qua cây cầu Ubein vào lúc 4h chiều nha!

12308534_10207146677099413_5667414376679236944_n
They warmly welcomed us with a signboard. Super 11 is the name of our team (10 Vietnameses and 1 Singaporean)
IMG_0410
Xe đẹp và rộng, mỗi em nằm 1 băng ghế =))))))

Nhưng trước tiên là đi ăn sáng và ngó nghiêng thành phố cái đã

Xe chở tụi mình đến một tiêm ăn sáng khá là hoành tráng và đông đúc ở Mandalay. Vì có bạn local nên tụi mình để bạn order đồ ăn luôn nhưng thực ra là vì đọc menu chả hiểu con mèo gì =))))

Đang háo hức ko biết sáng ăn gì đây thì được dọn những món này ra:

JpegBữa sáng có cả há cảo, sủi cảo gì đó, ăn cùng với bánh bao, hủ tiếu, trà sữa… Hình như là bữa sáng rất typical ở đây vì thấy nhiều người đều ăn thế này, hoặc ăn thêm 1 vài món khác.

IMG_0385
Bánh bao. Ăn cái nào tính tiền cái đó.
Jpeg
Hủ tiếu gì đó, trông có vẻ cay. Mình không ăn món này nhưng mọi người bảo ngán lắm. Ở Myanmar toàn dùng đũa ăn 1 lần vứt thế này. 100% các quán ăn mình đi từ Yangon, Mandalay cho đến Bagan, từ nhà hàng sang trọng đến quán ăn bình dân đều dùng loại đũa này.
Jpeg
Đây là sủi cáo hay há cảo gì đó nè. 1 đĩa 4 cái. Ăn cũng ngon nhưng hơi nhiều dầu mỡ nên ăn cỡ 2,3 cái là ngấy lắm rồi.

Trà sữa là 1 trong những món nhất định phải thử khi đến Myanmar. Trà ở đây được sấy từ lá trà trồng ở địa phương, pha cùng sữa đặc có đường. Ở Việt Nam thì có sữa Ông Thọ thì qua đây có sữa “Thằng Ku” (My Boy) =)))))

IMG_0388
Sữa đặc My Boy. Đây cũng là chỗ pha trà sữa trong quán ăn. Nhìn thế này cũng biết Trà Sữa bán đắt thế nào, hầu như ai cũng uống cả.
Jpeg
Trà sữa rất thơm, đậm mùi trà chứ, uống vào cả vị đắng và ngọt, rất thơm, không phải ngọt ngay như trà sữa kim biên =)))))))
IMG_0397
Happy eating~~~
IMG_0398
Không được tắm nhưng được ăn thì vẫn rất tươi =))))))
IMG_0407
Bữa sáng giản dị và nhẹ nhàng…

Một số hình ảnh về đời sống ở Mandalay

IMG_0389
Chú tiểu đi khất thực vào buổi sáng. Có thể cho tiền hoặc đồ ăn.
IMG_0392
Có vẻ đây là kiểu tóc ưa thích của thanh niên Mandalay. Bạn nào cũng vuốt keo dựng ngược như HKT…

Ngồi xe ở đây cũng có nhiều cái thú…

IMG_0379

IMG_0556
Có đứa đã hỏi rằng nếu trong phút chốc đang đu xe thế này mà longyi tuột thì anh sẽ chọn nắm xe hay nắm longyi? =)))))))))
IMG_0554
Mấy nhà sư nó cũng cho lên nóc ngồi hết…
IMG_0552
Ở Mandalay tiết trời mát mát chứ không lạnh mà ai cũng trùm kín mít làm mình có cảm giác đang ở Hà Giang =))))

Sau đây là hình ảnh 1 số nơi mình đã đi ở Mandalay

  1. Mahamuni Pagoda: Đây là 1 trong những ngôi chùa lớn và linh thiêng nhất ở Mandalay. Ở đây chùa nào cũng được dát vàng, đi đên đâu cũng ngập tràn không khí hoàng kim, nói chung rất sang chanh. Theo thông tin lụm lặt được thì “trong chánh điện còn lưu giữ bức tượng Phật cao 3,8 m, nặng 6,5 tấn làm bằng vàng và trang trí bằng đá quý, chỉ nam giới mới được tới gần và dát vàng lên tượng. Những Phật tử mộ đạo và khách hành hương đến viếng tiếp tục bao phủ bức tượng Mahamuni bằng các lớp vàng lá chồng lên nhau. Có thể nói, bức tượng vẫn đang được làm lớn hơn mỗi ngày nhờ lớp vàng lá dát lên. Người ta cho rằng độ dày vàng lá được dát lên tượng lên đến 15cm.” (Nguồn)

Processed with VSCO with a1 preset

 

IMG_0509
Nước chanh được phát miễn phí cho khách viếng chùa.
Processed with VSCO with a1 preset
Ở Myanmar các ni cô sẽ mặc áo tràng màu hồng (cái này về nhà google mới biết). Nên là mấy bé này là bé gái cả đấy.
IMG_0534
Còn các thầy tu thì sẽ mặc áo tràng màu nâu sẫm

Hoạ tiết trang trí trên các ngôi chùa ở Myanmar được thiết kế rất cầu kì, sắc sảo. IMG_0426IMG_0421

IMG_0545

Xung quanh khuôn viên chùa có rất nhiều hàng rong mà đa số người bán là phụ nữ. Cái bột họ quét lên mặt là bột làm từ cây Thanaka, một loại cây họ gỗ và rất phổ biến ở Myanmar. Tác dụng thần kỳ thế nào sẽ nói rõ hơn khi cả đám đi “spa” ở Bagan =)))))))))

IMG_0543

IMG_0539

IMG_0532
Cà lem đó ạ.

2. Mandalay Royal Palace: Hoàng cung rộng, to đẹp. Phí vào cổng 10$ hoặc 10,000 kyats. Bao gồm phí cho cả cái Shwenandaw Monastery, đến đây không phải mua vé nữa.

IMG_0561

IMG_0687IMG_0685

IMG_6188

Nghe nói trước đây chiến tranh đã phá huỷ gần như toàn bộ khu vực hoàng cung này. Hoàng cung hiện tại là do chính quyền xây dựng lại để làm điểm tham quan nên nhiều người dân bảo rằng hoàng cung mới tuy đẹp nhưng không có hồn (cái này google nói chứ hem phải mình =))) ). Hoàng cung khá rộng và nhiều khu, mình chỉ mới loanh quanh ở một khu của nó thoy mà chân đã mỏi nhừ.

Processed with VSCO with a1 presetMột quán ăn nhỏ bên ngoài hoàng cung, có bán nước mía và mấy đồ ăn vặt.

3.  Shwenandaw Monastery: Tu viện phật giáo có tuổi thọ hơn 200 năm, được xây hoàn toàn bằng gỗ teak, chạm khắc cực kì tinh xảo. Chỗ này có thu phí, nếu ai đã mua vé ở Royal Palace thì có thể vào đây tự do, không cần mua nữa.

Sau nhiều bận đi toàn đền chủa với tone màu trắng và vàng thì đến cai tu viện đen thui này có chút bất ngờ.

Đen từ ngoài…

IMG_0804

…vào tới trong…

IMG_0793

IMG_0767

IMG_0771
Rất nhiều đền chùa ở Myanmar có khu vực chính điện cấm phụ nữ vào.

 

IMG_0780

IMG_0783
Phụ nữ Myanmar trong trang phục truyền thống Longyi

4. Kuthodaw Pagoda: Đây là nơi lưu giữ bộ kinh phật bằng đá lớn nhất thế giới, còn gọi là The World’s Biggest Book. Chỗ này mình toàn chụp ảnh nhắng nhít nên đành chôm của anh Chinh 1 tấm minh hoạ đỡ =))))

IMG_6269
Có khoảng 700 ngôi tháp nhỏ thế này, mỗi ngôi tháp lưu giữ 1 trang kinh phật được khắc trên bia đá.

5. Ubein teakwood bridge: Đây là cây cầu bằng gỗ teak (gỗ tếch) lâu đời nhất và dài nhất THẾ GIỚI, nối liền 2 bờ sông Taungthama. Trang CNNGo cũng bình chọn đây là một trong những nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất thế giới. Và dĩ nhiên, bình chọn này hoàn toàn chính xác!

Mình đến Ubein khoảng 4h chiều, mặt trời vẫn còn trên cao và nắng muốn nổ đầu, vậy mà đã có rất nhiều người đổ lên cầu để chọn cho mình vị trí đẹp và thuyền đi ngắm hoàng hôn trên sông đã được đặt trước toàn bộ, KHÔNG CÒN SÓT 1 CHIẾC!

Vậy là đành phải hoà theo dòng người đổ lên cầu. Thiệt ra, nếu đi trên cầu thì thấy nó không có gì đặc biệt, nhưng nếu đứng từ xa nhìn mặt trời từ từ lặn xuống, ánh nắng quyện đỏ cả một góc trời cộng với chiếc cầu gỗ uốn cong một vòng thì khung cảnh đó mới chính là tuyệt tác.

IMG_1028

Và cây cầu gỗ Ubein nổi tiếng không chỉ vì nó lâu đời hay dài nhất mà chính là vì nó có thể kết hợp hoàn hảo với hoàng hôn rực rỡ ở Mandalay tạo nên một bức tranh khiến bao con người ngơ ngẩn.

Processed with VSCO with k2 presetProcessed with VSCO with k2 preset

Processed with VSCO with k2 preset
Phía bờ sông có một mô đất, có hàng quán, bàn ghế để mọi người vừa uống bia vừa ngắm hoàng hôn, đẹp xỉu luôn!

2015-12-13-09.57.00-2.jpg.jpeg

Processed with VSCO with k2 preset

2015-12-13-09.57.18-2.jpg.jpeg
Tại mình chụp ẹ quá chứ chỗ này nó đẹp như tranh vậy đó T_T
Processed with VSCO with k2 preset
Thuyền đi ngắm hoàng hôn trên sông

2015-12-13-09.56.53-2.jpg.jpeg2015-12-13-09.56.55-2.jpg.jpeg2015-12-13-09.57.13-2.jpg.jpeg

IMG_1035
Nắng rực rỡ luôn

Trên đường về tình cờ nhìn thấy ngôi chùa này ở gần cầu U Bein luôn, phải nói là mất đúng 10s ngẩn ngơ vì nó quá đẹp và lộng lẫy.

IMG_1176
Sau khi bới tung google thì mình chỉ biết ngôi chùa này gọi là Citadel Pagoda, không biết có đúng không nữa.
IMG_1177
Đợt này là dịp Full moon nên ngôi chùa nào ở Myanmar cũng rất lộng lẫy. Toàn bộ ngôi chùa này được thắp sáng bằng nến đấy.

Mandalay chỉ thực sự làm mình mãn nhãn với khung cảnh hoàng hôn quá sức tuyệt vời ở Ubein, còn lại thì không có gì đặc sắc lắm. Tuy nhiên chỉ với vài chục phút ngắm hoàng hôn ở đây thôi mà đã đủ để cho mình phải nhớ Mandalay hoài hoài. Vinh dự được ngắm mặt trời lặn trên cây cầu cổ và dài nhất thế giới là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất mà mình may mắn có được và chắc chắn không thể nào quên. Thực sự ước gì từ ngữ phong phú 1 chút để có thể viết ra cho bằng hết cảm xúc choáng ngợp của mình khi đó. Tóm lại khi ấy mình chỉ có thể nghĩ được đúng 1 câu duy nhất “Thật không biết đời mình sẽ hối tiếc thế nào nếu chưa từng một lần được ngắm hoàng hôn ở cầu Ubein!”.

—–

Dù đẹp đến đâu thì vẫn phải chia tay Mandalay để đi tiếp. Dù tiếc thế thôi chứ mục tiêu bự nhất vẫn là Bagan. Nên tối đó vẫn phải lọ mọ 10h ra bến xe đi tiếp về cố đô. Lại thêm 1 đêm vật vờ trên xe mà chiếc xe này lại không hề xịn như JJ mới đau chứ.

Chi tiết hẹn các bạn phần sau =)))))

Back in time with Burma (P1) – Yangon

Cũng lâu lâu rồi không viết về chuyến đi nào dù cũng có kha khá chuyện để kể và ảnh đẹp để khoe. Nhân dịp chuyến Myanmar quá nhiều cảm xúc và cũng được vài người hỏi nên quyết định viết review đôi dòng.

Có một thứ mà bài viết này không đề cập đến và cũng mong đừng ai hỏi đó là: đi hết bao nhiều tiền. Mình không thích và cũng bao giờ chia sẻ kinh phí mỗi chuyến đi của mình. Tại vì sao thì khi nào có thời gian sẽ viết 1 bài giải thích, nhưng tạm thời mong đừng ai hỏi câu này nha.

Myanmar có gì vui?

Chả có gì vui!

Nhưng cảnh đẹp thì nhiều lắm. Vì vậy đối với những đứa chán thành thị, ngán ngẩm shopping mall như mình thì Myanmar là một nơi hết sức tuyệt vời.

Mình bắt đầu nghĩ đến việc đi Myanmar khoảng hơn 1 năm về trước trong 1 lần lội Pinterest và tình cờ nhìn thấy hoàng hôn ở Bagan. Từ đó trong lòng mình luôn nhen nhóm niềm hy vọng 1 lần được tận mắt chứng kiến khung cảnh tuyệt đẹp này. Rồi diệu kỳ sao đó thì cách đây 3 tháng lại được rủ đi, nên đi là đi thôi. Mà mình được cái là cứ nghĩ về một nơi nào đó đủ nhiều là nhất định sẽ đặt chân đến được. Chỉ cần muốn đi thì sẽ đi được thôi, chả có bí quyết gì.

Đi Myanmar thì nên đến những đâu?

Đất nước Myanmar rất rộng lớn và có vô vàn những chỗ hay ho để khám phá. Tuy nhiên, có 3 địa điểm mà ai đi Myanmar cũng nhất định phải ghé: Bagan – Mandalay – Inle lake. Vì thời gian có hạn mà 3 chỗ này lại nằm xa nhau vời vợi nên mình đành phải thay Inle Lake bằng Yangon. Nên lịch trình của mình sẽ là: Yangon – Mandalay – Bagan – Yangon. Trong đó:

Saigon – Yangon: Máy bay

Yangon – Mandalay – Bagan – Yangon: xe khách.

Di chuyển

Máy bay thì của Vietjet air, bay thẳng cái vèo luôn, mất khoảng 2 giờ là đến nơi. Xe khách từ Yangon thì có 2 hãng nổi tiếng nhất là JJ Express và Elite Express. Mình chọn đi JJ và phải nói đây chính là điểm sáng cho cả chuyến đi =)))) Xe JJ chất lượng siêu tốt, phục vụ chuyên nghiệp không khác gì máy bay. Mandalay cách Yangon hơn 700km nên sẽ mất khoảng 10 tiếng di chuyển, tốt nhất là chọn đi xe đêm để tiết kiệm thời gian và đỡ 1 đêm ngủ khách sạn. Xe JJ siêu xin, ghế ngồi thoải mái, có phát gối ngủ, chăn, đồ ăn nhẹ, nước suối hoặc cafe, từng hàng ghế đều có ổ điện để sạc điện thoại. Tuy nhiên trên xe mở máy lạnh siêu lạnh, có thể nói là chiếc xe lạnh nhất hệ mặt trời, không khác gì cái tủ đông di động. Thế nên khuyến cáo đừng mặc quần ngắn, váy vung gì nếu không muốn chết cóng trên xe.

Còn từ Mandalay đi Bagan thì phải đặt các hãng xe địa phương, chất lượng thấp hơn một chút nhưng vẫn chấp nhận được. Quãng đường tầm khoảng hơn 200km thôi, đi mất 5-7 giờ. Tốt nhất vẫn là đi xe đêm dù đến nơi hơi sớm. Có 2 cách đặt xe:

  1. Đặt online: Vào trang http://www.go-myanamar.com để đặt vé online và chuyển khoản trước cho nó. Cách này tiện lợi nhưng có một điểm bất tiện là chỉ available các chuyến xe ban ngày, chuyến trễ nhất là 17:30, nếu muốn đi xe đêm tiết kiệm thời gian thì không book online được. Nếu muốn book xe đêm có thể email cho nó, nó sẽ đặt cho mình nhưng ko đảm bảo chất lượng các chuyến xe này. Trả tiển bằng kyats (tiền Myanmar) thì sẽ lợi hơn trả bằng USD.
  2. Đặt thông qua các local agency: 2 contact mình có được là ông Minthu và Soe Soe. Minthu thì quá nổi tiếng rồi, ai đi Bagan chắc cũng từng 1 lần liên hệ ông chú này. Ổng trùm các thể loại xe ngựa, xe khách, hotel, city tour ở Bagan. Tuy nhiên vì đi vào mùa đắt khách nên email reply hơi cà giựt và trả giá nhiều quá ổng sẽ nổi điên và không thèm bán tour luôn. Còn cha Soe Soe thì hơi moody. Ổng được đánh giá tốt trên tripadvisor, tự nhận trùm hết các nhà xe ở Mandalay. Do lúc contact ổng là đã hỏi đc xe nên mình chỉ hỏi giá tour trong ngày ở Mandalay thôi. Sau hơn 800 cái email và 1001 đoạn hội thoại trên FB Messenger tưởng đâu mọi chuyện đã ngã ngũ thì ổng lên cơn bảo mày phải chuyển tiền trước cho tao, mình chưa kịp phản ứng thì ổng đã nói thôi tao không thích bán tour cho mài nữa mài tìm thằng khác đi goodbye. “Bà mẹ!” đó là tất cả những gì mình có thể thốt ra sau đó. Nói chung là chắc ko có duyên nên đợt này chả làm ăn gì đc với 2 cha local này. May nhờ có bạn local nên mới không xất bất xang bang. Contact 2 cha này google 1 phát là ra nên mình ko nói ở đây. Kinh nghiệm là phải có nhiều back-up plan vì mấy cha agency làm việc không chuyên nghiệp tí nào đâu.

Tiền tệ:

Myanmar dùng song song kyat (đọc là chạt, không phải ky-át, cũng ko phải ka-yak =_=’) và USD. Tỷ giá lúc mình đi là 1USD = 1300 kyats hoặc 1000kyats = 17500 VND. Tốt nhất là mang theo USD rồi qua đến sân bay Yangon đổi, đây là nơi có tỷ giá tốt nhất. Không nên đổi ở Việt Nam, sẽ bị lỗ á. Tỉ giá ở đây khá lộn xộn. Ví dụ như đổi 100USD trở lên thì sẽ có giá 1$=1300kyats, nhưng nếu đổi 50$ thì tỷ giá có khi chỉ còn 1$=1270kyats thôi. Nói chung đổi càng ít thì càng thiệt. Và tỉ giá ở sân bay thì mỗi quầy mỗi khác, tốt nhất nên lượn 1 vòng xe quầy nào tỉ giá hời nhất thì đổi.

Thêm 1 cái note nữa là tiền đô càng cũ, càng xấu thì giá trị càng thấp. 100 đô mà cũ thì đổi được ít tiền hơn 100 đô mới. Nếu tiền đô bị nhăn, rách, quăn góc thì nhiều khả năng là sẽ bị trả lại. Tiền đô nhất định phải mới, phẳng phiu thì mới có giá trị nha.

USD chấp nhận ở mọi nơi nhưng trả tiền bằng kyat luôn rẻ hơn trả bằng USD. Ví dụ đi xe 18$/người nhưng trả bằng kyat thì tính ra chỉ khoảng 17$ thôi.

Ngân hàng bên này làm việc chỉ đến 3h30 chiều là đóng cửa, nghỉ luôn thứ 7,CN nên là nếu không canh giờ thì phải đổi tiền ở mấy cửa hàng ở ngoài, và dĩ nhiên tỉ giá cao hơn nhiều.

Chuyện đi chùa

Vào đền chùa đều phải đi chân đất, không được mang cả vớ. Ở chùa thường sẽ có tủ gửi giày nhưng đi vào cổng này có khi ra cổng khác nên tốt nhất đem theo cái túi nilon bỏ giày dép vào xách theo bên mình luôn cho tiện, khỏi phải quay lại lấy giày.

Trong chùa có 1 số khu vực phụ nữ bị cấm vào nên các chị em lưu ý bảng cấm để né ra nhé.

Qua đây sẽ hiểu rõ ràng tường tận thế nào là “WIFI CHÙA”– chỉ có chùa mới có wifi free. Nhà hàng quán ăn sang trọng đến đâu cũng không có wifi đâu nhá!

Nơi ở:

Đi 5 ngày 4 đêm nhưng chỉ có duy nhất 1 đêm ngủ khách sạn, còn lại 3 đêm đều ngủ trên xe nên mình không có nhiều kinh nghiệm lắm. Đại loại là đi vào mùa du lịch thì khách sạn đắt gấp đôi, gấp 3 bình thường và rất khó tìm được phòng tốt. Myanmar mới mở cửa gần đây nên chất lượng dịch vụ còn hạn chế, nhiều khách sạn nhìn phòng không khác chi cái bệnh viện với giường sắt, nệm trắng nhưng có giá đến vài chục đô một đêm. Mình chỉ book khách sạn ở Bagan nên sẽ nói kĩ hơn khách sạn trong phần của Bagan nha.

Phí tham quan:

Là du khách nước ngoài thì hầu như đến đâu cũng phải trả phí. Phí vào Shwedagon ở Yangon là 8000 kyats hoặc 8$/người, trả bằng cái nào cũng được. Ở Mandalay thì vào Royal Palace cũng phải mua vé (10,000 kyats). Vé này sẽ cover 1 số địa điểm khác luôn, đến đó không cần mua vé nữa.

Ở Bagan cũng phải trả 20$, chi phí này cover toàn bộ các điểm tham quan ở Bagan, trả ngay lúc đặt chân vào Bagan, dù đến lúc 2h đêm thì vẫn có người thu phí này, không trốn được đâu. Tuy nhiên ở đây 2 ngày đi tùm lum đền chùa không ai kiểm tra vé cả. Đến cái đền cuối cùng là Shwesandaw thì có người soát vé. Nên suy ra phí tham quan cái đền này đáng giá 20$ đấy các mẹ ạ! Mà cũng có tham quan gì mô, chỉ chen lên ngắm hoàng hôn được vài chục phút thôi à T__T

Ngôn ngữ:

Người Myanmar đa số đều có thể giao tiếp tiếng Anh được và nói cũng dễ nghe. Nói chung qua đây chưa gặp khó khăn gì về giao tiếp nhưng câu chuyện viên sủi vẫn kéo từ Boracay sang đến đây. Hồi đi Boracay vô tiệm thuốc mua viên C sủi mà diễn tả đủ thứ động tác và vận dụng hết khả năng học tiếng Anh từ lớp 6 đến giờ mà người ta vẫn éo biết mình muốn mua gì. Còn lần này thì rút kinh nghiệm mua từ VN sang nhưng lại để quên chai C sủi trên bàn ăn ở Mandalay, quay lại lấy thì thấy họ đã dọn bàn, đứng múa 80 bài người ta vẫn không biết mình bỏ quên cái gì. C sủi, mài tồn tại làm gì mà không ai biết mài là cái con mèo gì vậy hả?!

Có 1 điều khó là mấy bảng hiệu, thông báo này nọ đều dùng tiếng Myanmar không có phiên âm bằng ký tự Latin nên là mình hoàn toàn mù chữ khi sang đây. Có đi xe buýt cũng không biết trạm xuống, không biết đón xe nào. Tụi này cũng không dùng số latin mà dùng số riêng của nó, nên là có bị xe tông cũng không đọc được bảng số xe đâu nhé. Đi ăn thì có bị tính lộn tiền cũng không biết vì hóa đơn toàn là chữ ngoằng tà loằng chả biết con mèo gì.

11214361_10208449975307110_6116870763185282189_n

Ăn uống:

Đồ ăn Myanmar khá giống Việt Nam nhưng mặn, cay và nhiều dầu mỡ hơn. Nói chung ở đây 1 tháng chắc mặt đầy mụn và dễ bị lên máu lắm =))) Mình dễ ăn nên thấy có nhiều món khá ngon nhưng một vài bạn đi chung thì hoàn toàn cạch đồ ăn địa phương, nhắc đến đồ Myanmar food là nổi hết da gà. Giải pháp an toàn thì có thể chọn đồ Thái hoặc đồ Tàu, sẽ dễ ăn hơn một chút.

Điểm cộng duy nhất cho chuyện ăn uống ở Myanmar là RẺ! Rất rẻ! Kể cả có vào nhà hàng sang chảnh thì nó vẫn rẻ! Một số món ăn ở đây:

Jpeg
Cơm chiên với tôm, dưa chuột, cà rốt và đậu phộng, có thêm mè đen nữa. SIÊU CAY!
Jpeg
Cơm chiên với tôm, dưa chuột, cà rốt và đậu phộng, có thêm mè đen nữa. SIÊU CAY!
Jpeg
Cơm chiên với tôm, dưa chuột, cà rốt và đậu phộng, có thêm mè đen nữa. SIÊU CAY!
P_20151127_074144.jpg
Món mì xào ở Bagan gây ám ảnh cho khá nhiều người vì cực kì dầu mỡ, cay và có mùi hơi nồng. Mình thì vẫn ăn được =))))
Jpeg
Đến Myanamar không được bỏ qua món trà sữa. Sẽ nói rõ hơn ở bài Mandalay nha. Nhưng nói chung là ngon và thơm lắm.

Rồi xong phần review linh tinh, giờ vào phần chính là Đi đâu, làm gì trong 5 ngày ở Myanmar.

————

Part 1: YANGON CÓ GÌ?

Yangon là thủ đô của Myanmar, tên quốc tế là Rangoon. Gọi là thủ đô nhưng Yangon không đông đúc sầm uất như Hà Nội hay Sài Gòn. Đất nước Myanmar mới mở cửa gần đây nên nhịp sống nhìn chung còn khá chậm và mọi thứ vẫn còn rất cũ kỹ. Bước đến Yangon thì cảm giác không khác gì lúc xem những bức ảnh Sài Gòn những năm trước 1975.

Qua Yangon ngay đợt bầu cử của bà Suu Kyi nên đi đâu cũng thấy hình bà này và trò chuyện với mấy bác driver thì cũng hiểu được người ta mến mộ bà đến thế nào. May mắn được 2 bạn local dẫn đến nhà ông Aung San, là 1 vị anh hùng của Myanmar đồng thời là cha ruột của bà Suu Kyi. Cái tên Aung San được đặt cho rất nhiều địa danh ở Yangon từ tên đường, tên chợ, tên bến xe gì tá lả. Chỉ được đứng ngoài ngó vô thôi.

P_20151125_160858.jpg

Sau đó thì có đi loanh quanh Inya Lake rồi lại đi Shweedagon. Ngày cuối thì đi thêm được Chinatown nên hình ảnh ở Yangon cũng không nhiều lắm.

IMG_2392
Nhà cửa theo dạng chung cư ở khu Chinatown, đa số là cũ kĩ và hơi ẩm thấp
IMG_2394
Cũng dây điện ngang dọc nùi nùi như ở Sài Gòn

IMG_2400

Tuy nhiên, ở Yangon thích nhất là đường xá rộng rãi, thông thoáng vì không có xe máy. Thành phố cũng có nhiều cây xanh và ít thấy các toà nhà chọc trời, nên cảm giác nhìn chung khá dễ chịu.

IMG_2421
Một trục đường chính ở Yangon. Bên trái là Bogyoke Aung San market, chợ bán đá quý trang sức lớn nhất ở đây.
IMG_2423
Khu chợ này siêu rộng và bán đủ các loại đá quý, đồ trang sức, vàng bạc, đồ lưu niệm, quần áo… Nhưng nhìn chung là thượng vàng hạ cám đủ cả, nếu không có đam mê shopping và kỹ năng nhìn đồ thì có thể bị hoa mắt, chóng mặt và mua nhầm đồ đểu với giá cắt cổ.
IMG_2420
Ở đây lái xe theo chiều bên phải nhưng Xe hơi thì có cả loại vô lăng bên trái và bên phải. Nói chung chuyện leo lên xe lộn bên xảy ra như cơm bữa, chả biết vô lăng nằm bên nào.

Chuyện xe cộ ở Yangon khá hài hước. Mọi người lái xe theo chiều bên phải nhưng vô lăng xe thì khi bên trái khi bên phải =)) Thủ đô cấm xe máy nhưng phương tiện công cộng chỉ có xe buýt và xe lam. Xe buýt khì cửa lên lại nằm ở bên trái, do đó muốn lên xe phải bay ra giữa đường mới lên được. Lúc chạy xe thì mở cửa, cửa bay phấp phới luôn. Xe lam thì không có băng ghế ngồi đâu, người ta trải chiếc chiếu sau thùng xe và mọi người cùng ngồi lên đó.

IMG_0722

Đường xá ở Yangon nhìn chung không sạch sẽ mấy, đi sâu vào mấy khu chợ thì tình hình càng tệ hơn. Do ở Việt Nam cũng quen rồi nên qua đây cũng không thấy lạ gì =))) Dù là 1 đứa ăn uống bạt mạng và đam mê street food nhưng khi nhìn thấy đồ ăn đường phố vỉa hè ở Yangon mình cũng có chút nhụt chí.

IMG_2410
Một khu chợ ở Chinatown lúc sáng sớm. Đa phần chợ ở đây mở cửa sau 9h.
IMG_2412
Một chỗ bán đồ ăn đường phố hiếm hoi có che chắn và nhìn có vẻ sạch sẽ 1 chút. Có mấy chỗ còn bán cạnh đống rác. Ruồi muỗi cũng bay vo ve xung quanh, thật là nhộn nhịp =)))))

Ở đây trầu có thể xem là món ăn phổ biến nhất. Người người nhai trầu, nhà nhà nhai trầu nên trầu được bán khắp nơi. Có lần đi ngang 1 tiệm nho nhỏ xinh xinh mình nghĩ là bán trà sữa nên định vào mua, ai dè là người ta bán trầu. Ôi giời ơi!

IMG_2409
Chú này bán trầu đấy ạ.
IMG_2408
Ở mấy khu chợ này nhìn cũng không khác mấy khu Chợ Lớn ở Sài Gòn

 

IMG_2384
Một góc ngã tư ở khu Chinatown. Mới bước xuống xa là bị choáng ngợp bởi đàn gia cầm này.
IMG_2387
Đang lớ ngớ chưa kịp hoàn hồn vì đám ở dưới nên đã khinh suất bỏ qua cái đám trên đầu. Hậu quả là bị chúng nó ị cho một bãi vào tay. Đứng đây thì chả khác gì mưa shit ôi giời ơi!!!

 

Địa điểm must-see ở Yangon không chỗ nào khác ngoài chùa vàng Shwedagon, được xem là ngôi chùa linh thiêng nhất Myanmar. Vô đây cũng có cầu nguyện nhưng không biết Phật Myanmar có hiểu tiếng Việt Nam không nữa huhuhu.

Khi đến cổng dưới chân đồi phải để giày dép phía ngoài, có chỗ giữ giày dép hoặc để ngoài xe cho tiện. Phí vào cổng chỗ này là 8,000 kyats mỗi du khách, người địa phương thì miễn phí. Ai mặc quần hay váy ngắn trên gối thì phải có khăn quấn vào. Chỗ này người ta có cho mượn Longyi (váy truyền thống của người Myanamr), chỉ cần deposit 1 số tiền nho nhỏ, khi nào trả váy thì nhận lại tiền. Ăn mặc chỉnh tề xong thì sẽ đi thang máy lên chùa vì chùa nằm trên 1 ngọn đồi khá cao, có thể nhìn thấy toàn cảnh Myanmar (nghe bảo thế chứ bị lạc lối trong đây đi mãi không thấy đường ra ở đâu). Phần tháp chính và to nhất của chùa được dát vàng (thật) và phía trên đỉnh tháp có đính viên kim cương to đùng mấy chục carat (cái này đi về mới biết). Xung quanh tháp được lắp đèn chiếu sáng hoành tráng thêm việc dát vàng nên buổi tối cứ gọi là lung linh là lên luôn.

IMG_0172
Lúc trời còn sáng
IMG_0355
Khi đêm về…

Đạo phật có thể xem là Quốc giáo ở Myanmar khi có đến gần 90% dân số theo đạo Phật. Chùa chiền ở khắp mọi nơi và người dân đi chùa ít nhất một lần một ngày. Hôm mình đi là ngay dịp full moon (rằm tháng 10), là một dịp lễ lớn nên mọi người đi chùa rất rất đông. Họ chuẩn bị đồ ăn thức uống cho cả ngày ở chùa, không chỉ phụ nữ mà đàn ông đi chùa cũng rất nhiều.

IMG_0310
Mọi người ngồi xếp hàng để cầu nguyện vào buổi tối
IMG_0154
Vào các dịp lễ lớn, người Myanmar sẽ ở chùa gần như cả ngày. Họ đem đồ ăn, chăn chiếu để ăn ngủ tại đây cho đến khi chùa đóng cửa vào khoảng 10 giờ tối.

IMG_0155

IMG_0283IMG_0285

IMG_0317
Có 7 cái “corner” như thế này ở Shwedagon tượng trưng cho 7 ngày trong tuần. Mỗi người sinh vào ngày nào sẽ đến góc đó để cầu nguyện và làm các nghi lễ dâng hoa hay tắm phật. Trong ảnh là khu vực dành cho những người sinh ra vào ngày thứ Sáu trong tuần.
IMG_0314
Buổi tối Shwedagon sẽ trở nên cực kì rực rỡ trong hàng ngàn ánh nến như thế này.
IMG_0372
Vào những dịp lễ lớn chùa sẽ phát cơm chay miễn phí cho các phật tử
IMG_0159
Tương truyền rằng mỗi khi bạn làm việc gì tốt hoặc gặp may mắn thì hãy gõ vào chiếc chuông này 1,3,5 hoặv 7 tiếng (nói chung là số lẻ) thì niềm vui đó sẽ được nhân ra đến khắp mọi người.

Yangon nhìn chung hơi chán đối với mình vì kiểu không phải làng quê nhưng cũng chưa ra thành thị. Nói chung dành khoảng 1 ngày khám phá ở đây là đã thấy đủ rồi. Để thời gian còn lại đi Bagan thì hợp lý hơn.

Review Bagan với Mandalay thì chưa có, nào có hứng kể tiếp =)))))))

One day being a hopeless wanderer in Saigon

image

Spent some times to walk around Saigon, enjoyed its typical breakfast on the street, stopped at a little coffee shop to start a new day with Passion fruit smoothies, had an endless gossip with my soulmate,

I’ve been living here for almost 6 years but I still fall for Saigon by little tiny things like that.

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

Vietnam – Dien Bien: Journey to The West Pole.

image

Last year, me and my friends made a trip to the West Pole of Vietnam which located in Apachai, Dien Bien Province.

This pole has a very interesting location. It’s located right at the border T-junction of three countries: Vietnam – Laos – China. So if you stand there and scream, 3 countries can hear you. And I did it when I was there but not sure if anyone would hear me, haha.

So many problems happened. And they did make the trip even more interesting an unforgettable

The weather also supported us alot. We had a sunny day but it was not too hot, it’s great enough for a trekking. Even the road is tough, we were all not too tired, still had enough energy to take lots of pictures when we reached the pole. Haha.

Our effort finally was paid off. The view from the Pole was freaking beautiful. We also had a great time there, eating lunch at the Pole, taking lots of nice photos, talking, joking, fooling around… It was one of the best moments in my life. Hehe.

This trip also helps me to know how hard it is to protect the Pole and the motherland there. The border guards here have to walk to the pole many times a day just to make sure everything is in control. We admire and appreciate all their effort to keep the peace for the whole country.

The trip ended safely and successfully. We finally conquered the West Pole of Vietnam. It’s the 2nd one to me and I still have 2 more to go. Yay!

And here are some pictures about our trip. The landscapes were so stunning along the way and the view from the pole would definitely blow you away.

On the way
image

image

image

image

image
image

image

At the border post

image

image

During the trek, we’re all so tired but still smiled so bright. Hehe. Nothing can beat us. Yay!

image

image

image

image

image

image

image

Yay, here is the Pole. We did it!!!!

image

image

image

And here is a short video clip about our journey.

A flashback to Ha Giang trip – Jan 2013

It’s been nearly 2 years…

Chuyến đi đến Hà Giang hồi tháng 1 năm ngoái, tự dưng hôm nay ngứa ngáy tay chân lại ngồi mài mò làm cái clip này. Trong đời luôn có những lần đầu tiên rất đáng nhớ, chuyến đi này là một trong những lần ấy. Lần đầu tiên đi ra Bắc (lần đầu tiên đi xa đến như thế trong suốt 22 năm cuộc đời) lần đầu tiên đi máy bay, lần đầu tiên chạy xe máy giữa rừng núi, giữa cao nguyên đá,… Mọi cảm xúc, mọi trải nghiệm đều rất mới mẻ và tinh khôi.

Mình nhớ lần chạy xe buổi đêm trên đường từ Lũng Cú về Đồng Văn, trời tối mịt, sương mù dày đặc và đường thì vừa dốc lại vừa hẹp, mấy khúc cua thì rất gắt, mình không sợ ma, chỉ sợ thành ma thôi. Đường cua tay áo nên rất nguy hiểm, chạy xe mà cứ một chốc nghe cái rầm thì biết người vừa chạy ngược chiều đã té sau lưng, xe trượt ngã quẹt xuống đường kéo một vệt lửa dài, lóe sáng cả con đèo. Lúc đó 4 đứa chỉ biết cắm mặt vừa chạy vừa niệm phật. Rồi thì bể bánh xe mà không đủ dụng cụ để vá, mà cả 4 đứa thì chỉ có kinh nghiệm… xem vá xe chứ có biết vá bao giờ. Nên phải lạch cạch chạy cái xe xịt lốp đó một quãng dài, về đến thị trấn Ma Lé thì mới tìm được chỗ sửa xe.

Mình còn nhớ rất nhớ Mã Pì Lèng. Thề luôn, cuộc đời mình cho đến khi đó chưa bao giờ chứng kiến một cảnh quan nào hùng vĩ hơn thế, đẹp “tắt thở” như thế. Chín khúc cua uốn lượn liên tục, dòng Nho Quế màu ngọc lục bảo, hẻm vực Tu Sản, tất cả tạo nên một Mã Pì Lèng độc nhất vô nhị, không chỉ hùng vĩ mà còn đẹp đến ngỡ ngàng.

Rồi lần 4 đứa dừng chân ven một con đèo để nấu mì gói ăn lót dạ. Hành lý đã lỉnh kỉnh rồi mà lúc đi còn ráng nhét vào ba lô cái nồi nhôm với dăm cục cồn để nấu mì, chỉ vì nghe người ta bảo ăn mì gói giữa đèo rất thi vị. Haha. Mà đúng là thích lắm. Cảnh Hà Giang đẹp như nào chắc ai cũng biết, cảm giác ngồi giữa mênh mông núi rừng, ăn mì tôm nóng hổi trong cái tiết trời 10 độ khi đó thật không có từ nào diễn tả được. Giờ nhớ lại, chắc đó là gói mì ngon nhất mình từng ăn, dù nó cũng chỉ là Hảo Hảo ba ngàn rưỡi một gói thôi :))

Rồi lúc lũ lượt kéo nhau lên cột cờ Lũng Cú, trời ơi bao nhiêu cảm xúc nó vỡ òa. Nghĩ xem đã đi một chặng đường xa đến như nào, từ tít Sài Gòn bay ra đến Hà Nội, từ Hà Nội bắt xe khách lặn lội lên Hà Giang, từ Hà Giang lại lang thang chạy xe máy lên tít Đồng Văn này. Mình đã bay trên mấy tầng mây, vượt qua bao nhiêu đồi núi, chạy qua bao nhiêu con đường, cuối cùng cũng đến được nơi địa đầu Tổ quốc này, hành trình dù không phải quá gian nan nhưng vẫn cảm thấy vô cùng thỏa mãn và hạnh phúc tột cùng.

Trên đường đi được nhìn ngắm bao nhiêu thắng cảnh, được ăn thật nhiều món ngon, được gặp vô vàn người hay, cảm thấy tuổi trẻ của mình thật nhiều màu sắc. Mỗi chuyến đi luôn để lại những chiêm nghiệm, những bài học và những xúc cảm lâng lâng mà nhiều năm sau này vẫn không thể nào quên được. Mỗi người chúng ta dù giàu sang hay nghèo hèn thì cũng chỉ có một lần tuổi trẻ để làm những điều mình muốn, dù là ngông cuồng, dù là khờ dại, dù đúng, dù sai, đến tận cùng đó lại chính là những thứ tạo nên con người chúng ta sau này.

wpid-2014-10-21-12.01.33-1.jpg.jpeg

Philippines – Friends along the way

It’s not where you go, it’s all about whom you go with and whom you’ll meet on the way.

These cool people made my trip become unforgettable!

1412335645654

Karen Unnie~

“Unnie” means “sister” in Korean.

Processed with VSCOcam with hb1 preset

We’ve known each other about one year ago, I accidentally found her blog and felt in love with it. We’re all Infinite fans (a Korean music group) so it’s easy to talk and be friends. We’ve talked more from wordpress to twitter but we have never ever thought about the day we could meet each other in real life. She’s living in Philippines and me in Vietnam, how could it happen? But this Philippines trip made everything possible. She’s so nice and friendly~ It’s the 1st time we met but everything just came so naturally, we’ve talked too much about Manila, Vietnam and of course, about our beloved Infinite~ She made jelly coffee for 4 of us and also gave me a nice present. I printed some SungGyu’s pictures (her bias in the group) as a small gift for her, and I’m so glad that she loves it a lot. Hehe.

We’ve made a promise to meet up again in the near future, she may go to Vietnam and I maybe back to Manila someday, who knows? See ya soon, unnie~

*This is from her blog, hehe~

Untitled

*Dasi dorawa means comeback again in Korean and it’s also a song of Infinite*

Mình và chị Karen quen nhau cũng được một năm. Hồi ấy quen nhau qua wordpress, mình hay vào blog chị ấy comment, chủ yếu là về nhóm nhạc cả 2 cùng yêu thích. Nói chuyện vài lần thì bắt đầu follow twitter của nhau. Tụi mình nói chuyện cũng nhiều, từ chuyện idol sang chuyện cá nhân, thỉnh thoảng than thở với nhau về cuộc sống thường nhật. Karen ở Philippines còn mình ở Việt Nam, nên chưa bao giờ nghĩ sẽ có cơ hội gặp nhau ngoài đời. Hồi quyết định đi Boracay, mình có nghĩ đến chuyện sẽ tranh thủ để gặp Karen nhưng cũng không chắc lắm vì dù sao cũng chỉ là bạn bè quen trên mạng thôi. Vậy mà chị em cũng gặp nhau thật. Vừa gặp là nhận ra ngay, rồi tay bắt mặt mừng, rồi ôm nhau quấn quýt. Chị dễ thương, nói chuyện có duyên lai hay lên cơn fangirl-ing với mình nên hồi đầu mình nghĩ chỉ chắc chỉ hơn mình hai,ba tuổi là cùng. Vậy mà đến một lần tình cờ nói chuyện tuổi tác, chỉ tiết lộ chỉ lớn hơn mình gần …10 tuổi. *still unbelievable*

Mình vẫn nhớ 2 tháng trước khi đi, Karen thường xuyên update tình hình thời tiết ở Manila cho mình: trời mưa, trời nắng, âm u, mưa to, mưa nhỏ, trời sắp có bão, bão đã đi rồi, blah blah, đầy đủ hết. Trước khi đi còn dặn mình đủ thứ: cẩn thận, giao thông ở Manila kinh dị lắm, khi nào qua nhớ mess cho tao, số viber nè, số điện thoại nè, line nè, kakao nè, cái nào liên lạc được thì liên lạc nha, mỗi ngày tao sẽ cầu cho ngày mày qua trời thật đẹp, blah blah. Chắc nhờ vậy mà lúc 4 đứa tới Philippines là trời nắng banh luôn.

Mình gọi đây là cuộc gặp mặt của năm, vì nghĩ lại thế nào cũng thật không thể tin được. Từ những thứ rất ảo rất phù phiếm như thần tượng, như mạng xã hội, mà mình lại có được một tình bạn dễ thương thế này. Lúc ôm nhau chia tay ở SM Megamall, Karen hứa sẽ sớm sang Việt Nam chơi vì chị gái đã đi Việt Nam rồi và khen Việt Nam đẹp lắm, giờ quen mình nữa nên sẽ càng có động lực để đi. Mình cũng hy vọng sẽ sớm gặp lại cô gái đáng yêu này tại Sài Gòn image

DSC01759

JUN

Jun is a really nice guy whom we’re so lucky to meet in Manila. We met each other accidentally when waiting for the flight to Kalibo, our story began at the charging point at the airport, haha. He gave us so much advice and suggestions for our trip to Boracay and Manila, it’s about where we should eat, things we should do, and even people we should not meet, haha, just like a big brother. We lost each other in Boracay and then met up in Manila later. He treated us so nice with delicious food, cool places in Manila, and also took a lot of nice pictures for us. Thank you so much, Jun~

*****

Jun là một trong những người bạn cực kì tốt mà tụi mình may mắn quen được khi đến Philippines.

Tụi mình quen Jun ở sân bay nội đia Manila trong lúc chờ máy bay sang Boracay. 4 đứa nằm lê lết trên sàn sân bay, bu bám 2 cái ổ điện để tranh thủ sạc điện thoại cho đến chiều. Jun là một trong những người đến sạc điện thoại chung, và là người duy nhất tụi mình bắt chuyện. Sau vài câu hỏi xã giao vu vơ thì bắt đầu nói chuyện ào ào. Đầu tiên là hỏi đường đi nước bước ở Boracay, xong thì hỏi chỗ ăn, xong ở Boracay thì hỏi về Manila, lúc đó Jun y chang cuốn Lonely Planet version người thật . Haha. Mắc cười nhất là lúc giới thiệu streetfood ở Manila, bảo món này ngon lắm mà ghê lắm, tưởng rắn rít sâu bọ gì, hóa ra là hột vịt lộn =))) Jun cũng đang đợi chuyến bay đến Boracay, cũng đi của Cebu Air, lúc đó cứ nghĩ là đi chung chuyến bay, ai dè Jun bay lúc 12h còn tụi mình đến 2h30 lận. Bởi vậy lúc nói chuyện mà cứ yes yes liên tục là y như rằng ko có hiểu con mẹ gì nhau hết =)))) Qua đến Boracay thì chỉ gặp một lần lúc tình cờ đi dạo trong D’mall, rồi sau đó ko gặp lại nữa. Đến lúc về lại Manila thì Jun hẹn 4 đứa ra Greenbelt chơi, 4 đứa cũng hoang mang lắm, sợ bị lừa bị gạt này kia, dù ko có nhan sắc mấy nhưng cân ký đem bán cũng không lỗ đâu. Nhưng niềm tin vào con người của 4 đứa được bồi đắp đáng kể sau 4 ngày ở Boracay nên mới quyết định liều, chứ ở Việt Nam là ở ksạn ngủ rồi nha *huhu*. Thế là bắt taxi ra Greenbelt, cũng y kiểu mới gặp mà tưởng quen nhau lâu rồi, cũng tay bắt mặt mừng rồi ăn uống bia bọt đủ thứ, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh chàng này cũng nhiệt tình không để đâu cho hết, dẫn đi vòng vòng Greenbelt xong lại chụp hình cho 4 đứa, chụp hết chỗ này đến chỗ khác, rồi còn dặn dò theo kiểu rất giống “bố trẻ”

– *mặt nghiêm trọng*Tụi bây có thể đi dạo vòng vòng ở đây nhưng đừng nói chuyện với người lạ, có muốn hỏi gì thì hỏi phụ nữ á, đừng hỏi đàn ông, nguy hiểm lắm.

– Bữa ở sân bay lúc nói chuyện w tụi tao thì mày cũng là người lạ và cũng là đàn ông mà *cười hố hố*

– Nhưng tao là người tốt. Tao biết tụi bây là người tốt luôn nên tao mới nói chuyện lại.

=))))))))))

Sau đó thì còn gặp nhau ăn trưa thêm 1 lần nữa trước khi tụi mình ra sân bay về lại Việt Nam. Anh bạn này cũng thích du lịch và đang ấp ủ một chuyến sang VN, nên hy vọng là sẽ sớm gặp lại~

1554635_10202412032406243_7240911824266338238_n

10361390_10202412031886230_568332336818047622_n10559961_10202412031846229_4192135535011663953_n

page

Roommates at MNL Hostel Jpeg 3 anh bạn này khá dễ thương, thân thiện và nói chuyện cũng hài hước. Ở chung phòng nhưng 4 đứa mình thì ham chơi còn 3 bạn này lại quá ham ngủ nên chẳng đi chơi chung nhiều mấy. Có 1 lần rủ nhau ra Willy’s Rock ở White Beach để tắm biển, tụi mình thì tác phong nhanh gọn lẹ, nói đi là xách đồ đi liền, còn 3 cha nọi đó đứng hết thoa cái này đến xức cái kia, sực nức cả 1 căn phòng mà vẫn chưa xong, đợi 1 hồi lâu quá nên 4 đứa đi trước cmnl =)))) Trong đó có Andre là chàng trai cùng sinh năm 91, đến từ Anh. Anh bạn này vừa học xong ĐH, chưa trả hết nợ học phí nữa là đã lên đường đi du lịch rồi. Tụi mình đã có một buổi nói chuyện khá là hại não trong đêm trước khi anh bạn này bay sang Thái tiếp tục hành trình của mình. Trong đó có một câu mà mình nhớ hoài vì nó là thằng con trai đầu tiên trên đời này dám quăng vô mặt mình (à không, là cả 4 đứa) câu hỏi “You guys are all virgin, right?” – chưa kịp phản ứng thì bản còn chèn thêm một câu “of course, I’m not” (đm =))) ).  Đây có phải gọi là shock văn hóa không? =))))))) Và sau đó cuộc trò chuyện thân mật đã bắt đầu biến tướng sang tranh luận về các vấn đề văn hóa và quan điểm có nên have sex trước hôn nhân =))))))) Processed with VSCOcam with f2 preset Hai anh bạn còn lại thì từ Sing và là cựu SV NUS, mà nhìn sao y như Ấn Độ =))) 2 anh bạn này cũng vui, kêu tụi mình dạy cho tiếng Việt vì thấy tụi mình cứ xí xô xí xào tiếng Việt trong phòng =)). Có lần thấy tụi này ngủ giăng màn thì lại bảo “hình như đấy là nghi thức tôn giáo của tụi nó” =))))) 2 anh bạn này cũng kiểu ngày ngủ đêm quẫy. Ban ngày nằm lì trong phòng ngủ, tối đến thì đi pub rồi về. Cuộc đời du lịch chỉ có vậy thôi. 2 bạn rất ngưỡng mộ khi biết tụi mình đi du lịch có plan đàng hoàng, biết hôm nay làm gì, đi đâu, ăn ở chỗ nào, mọi thứ đều đc lên kế hoạch rõ ràng. Còn 2 bạn chỉ biết mấy quán bar cần đi thôi =))))))) Dù ko có thời gian đi chơi chung nhiều nhưng mỗi buổi tối về phòng đều tranh thủ share cho nhau nghe về những nơi đã đi, những quán đã ăn, có gì hay ho sẽ suggest. Tâm lý dân đi bụi là vui vẻ, thân thiện nhưng tông trọng sự riêng tư và tự do nên tụi mình thấy khá thoải mái khi ở dorm cũng những anh chàng này. Họ dễ nói chuyện, vui vẻ nhưng lịch sự và ko nhiệt tình quá lố. Nói chung là dễ thương, hia hia ~~~~ Processed with VSCOcam with f2 preset Chan Hiu Sheung 10717427_10205177965428908_527905887_n Sheung is a cute girl from Hong Kong. We met each other when staying at a hostel in Manila. She was doing her internship in Manila for 3 weeks. Sheung is nice and friendly, and also is a vegetarian. We teamed up then wandering around  Manila to find sth to eat, haha. In the last day at the hostel, we had a “short” farewell, we talked about TVB artists and films. How would you feel if a friend from thousand miles away that could share your childhood memories? We’d watched the same films and listened to the same songs when we were all children. Haha. That’s amazing! We hope what we would have chance to visit HK very soon. Beside the beauty of itself, HK is also a part of our childhood memories. Hehe~ Hope to see you soon in Tsim Sha Tsui, Sheung~~~~ kekekeke.

*******

Sheung là cô bạn người HongKong mà tụi mình quen khi ở hostel ở Manila. Sheung đến Manila thực tập và tham gia 1 số hoạt động tình nguyện, và cô bạn này ăn chay để bảo vệ động vật. Sheung dễ thương, hiền và rất thân thiện… Có lần 5 đứa cùng ngồi đoán tên diễn viên TVB, tụi mình nói tên tiếng Việt cho Sheung đoán, và bất ngờ nhất là cô bạn đoán trúng gần như 90%, thì ra tên diễn viên phiên âm ra tiếng Việt lại chính xác như vậy =))))))) Sau này khi tụi mình về lại SG và Sheung quay trở lại HK thì vẫn còn liên lạc w nhau. Đặc biệt là mấy hôm nay tình hình biểu tình ở HK khá phức tạp, cô bạn phải ngủ nhiều đêm ngoài đường để biểu tình, sáng ra còn phải đi làm, đi học. T_T Tụi mình ngưỡng mộ những người trẻ HK như Sheung, nên mong cho họ sẽ sớm giành lại được những gì mà họ xứng đáng được hưởng.

Filippino people~

They’re all the best service providers I’ve ever known, from the tour sellers, the chefs at the restaurants to the waiters/waitresses, taxi drivers and so on. Is there anything in common between them? They all welcomed us with a bright smile! They treated us as we’re the queens but were so friendly as we’re long lost friends. We have nothing to complain about customer services here.

Câu chuyện về người dân ở đây thì ko biết phải kể bao nhiêu cho hết.

Có một lần tụi mình đi ra D’mall, đường đi nhỏ mà 4 đứa lại mê nói chuyện nên ko để ý đã dàn thành 1 hàng hết nửa đường đi. Có một anh chạy xe như xe ba gác phía sau, ảnh bóp còi 1 tiếng, tụi mình hết hồn, nép vô, chưa kịp quay lại xin lỗi ảnh thì ảnh chạy lên vừa cười vừa nói “Sorry!”. Thì ra ảnh đã chạy sau tụi mình một lúc, mà ko vượt lên được do tụi mình nói chuyện hăng quá, ko để ý tiếng xe phía sau, nên ảnh đành phải bóp còi để xin đường. Tụi mình xấu hổ không để đâu cho hết.

Tụi mình có ăn buffet ở một nhà hàng ở Boracay, nhà hàng này có tiết mục dancing chefs phục vụ khách, sau khi nhảy múa xong thì khách sẽ được chụp hình cùng các đầu bếp, hoạt động này dành cho tất cả mọi người, không cần biết là có là khách của nhà hàng hay không. Chẳng những chụp ảnh mà còn trò chuyện, và hy vọng tụi mình sẽ quay lại Boracay nếu có dịp. Họ chẳng mention gì đến nhà hàng của họ, cũng chẳng kêu du khách ủng hộ gì hết, chỉ đơn giản là mong du khách sẽ quay trở lại Boracay thôi.

Câu chuyện anh tài xế Taxi ở Manila khiến tụi mình vẫn còn nhắc hoài. Hôm đó tụi mình đi Intramuros, anh tài xế này lúc mới lên xe đã nói rất nhiều, hỏi thăm đủ thứ, sau thấy tụi mình có vẻ ko hưởng ứng lắm (vì đôi lúc cũng khá là phiền) nên ảnh xin lỗi, rồi giải thích là vì ảnh muốn thực hành tiếng Anh nên khi gặp khách nước ngoài ảnh rất thích và tranh thủ trò chuyện để nâng cao khả năng giao tiếp bằng thứ tiếng này. Thật ra Tiếng Anh không phải là ngoại ngữ mà đã trở thành 1 phần của cuộc sống ng dân nơi đây, tuy nhiên vẫn có nhiều người họ không tự tin lắm về tiếng Anh của mình, anh chàng này là 1 ví dụ. Dù ảnh nói ko tệ và tụi mình có thể hiểu được, nhưng ảnh vẫn muốn thực hành để có thể nói tốt hơn. Sau đó tụi mình có nói chuyện w ảnh nhiều hơn, cũng hỏi thăm, nghe ảnh kể chuyện gia đình, chuyện vợ con, rồi dặn dò tụi mình đủ thứ khi vào thành cổ, nào là đừng đi Tri-Cycle, đắt lắm, cẩn thận người lạ vì khu thành cổ này khá phức tạp, nhiều người gặp con gái đi lang thang sẽ nảy sinh những suy nghĩ xấu, vân vân và mây mây. Ở đây cũng có trò xin đểu, kiểu như xe dừng đèn đỏ, sẽ có vài người bay ra lau xe, lau kính chiếu hậu cho bạn, nếu bạn mở cửa cảm ơn hay nói gì họ sẽ lợi dụng xin tiền, có khi còn đe dọa bằng vũ khí. Lúc đó tụi mình vừa ngạc nhiên vừa sợ, nhưng anh tài xế bảo là chỉ cần đóng kính cửa thì sẽ ko sao. Dù vậy vẫn sợ vãi cả linh hồn :((

Mình vẫn còn nhớ mấy anh cảnh sát/bảo vệ ở Philippines, họ trông khá bặm trợn nhưng lại rất thân thiện. Chỉ cần mình lại hỏi họ sẽ mỉm cười và hỏi “Yes, Ma’am?” rồi sau đó sẽ hướng dẫn tụi mình tận tình, đa số đều nói tiếng Anh tốt. Họ chỉ đường cho tụi mình, họ bắt taxi giúp tụi mình, hướng dẫn chỗ này chỗ kia, nếu họ ko biết họ sẽ hỏi người khác cho mình, có khi hỏi địa chỉ có 1 quán ăn mà 3,4 anh bu lại giúp luôn. Hầu như trong suốt chuyến đi tụi mình chưa bao giờ nhận được một cái lắc đầu từ chối nào.

Processed with VSCOcam with hb2 preset
With the supporters from island hoping tour
Processed with VSCOcam with hb1 preset
Chefs at Boracay Beach Regency Restaurant and Resort
Processed with VSCOcam with c1 preset
With the tour sellers

10721444_10205178431880569_1985682752_n